Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Nàng dâu trốn việc nhà...

Ngày tôi mới về nhà chồng- cũng như những chị em khác, hai tiếng “mẹ chồng” khiến ai nấy đều hoang mang lo lắng. Phần vì trên các phương tiện truyền thông như báo mạng, đài phát thanh, tạp chí,…nơi nào cũng đăng đầy rẫy những tin giật gân về thảm cảnh “mẹ chồng- nàng dâu”. Tôi cảm thấy có chút sợ hãi và đôi lúc còn bối rối tự hỏi: “Nếu có tình huống a, b, c…xảy ra thì mình phải xử trí như thế nào? Liệu chồng mình có bênh mẹ mà hùa vào mắng vợ không?,…”

Chẳng phải tự nhiên mà tôi lại đâm ra sợ mẹ chồng đến thế. Số là từ lúc nhỏ, với thể trạng khá ốm yếu, lại được bố mẹ chiều yêu, dành mọi điều kiện để khuyến khích học hành nên hầu như tôi không phải động tay động chân vào việc gì cả. Kết quả dù hết cấp 3, tôi đỗ vào một trường Đại học đúng theo nguyện vọng với số điểm không thấp, ra trường có công việc phù hợp với năng lực và sở thích thì khoản nội trợ của tôi vẫn “dở tệ” như xưa. Trong khi đó, mẹ chồng của tôi lại là một người phụ nữ cực kỳ khéo léo, tài nấu ăn của mẹ tôi đã từng được tận mắt chiêm ngưỡng. Chao ôi! Người đâu mà làm việc nhanh nhẹn, khéo tay và gọn gàng đến thế. Từng bước, từng bước không sai sót một ly, làm đến đâu dọn đến đấy, các món ăn mang đầy màu sắc và hương vị hấp dẫn, chua, cay, ngọt, mặn có đủ. Thế nên tôi đâm sợ, tôi chỉ lo nếu làm không khéo sẽ bị mẹ chồng chê trách, và rồi mâu thuẫn, chiến tranh sẽ xảy ra. Đỉnh điểm, biết đâu tôi lại bị mẹ “lót lá chuối giả về” như các cụ ngày xưa vẫn răn dạy con cháu?

Trong lúc nguy cấp ấy, tôi liền nghĩ ra một kế: Tôi sẽ cố làm ở công sở muộn một chút để tránh giờ nấu cơm, chỉ cần trích lương biếu mẹ, nhờ mẹ lo hộ bữa tối, còn bữa trưa cả hai vợ chồng đều đi làm cả, chỉ có hai cụ ở nhà nên nấu nướng cũng không quá nhiêu khê. Vừa mượn dịp biếu mẹ được chút tiền, mà cũng tránh được việc mất hòa khí gia đình. Tôi nghĩ kế đó sẽ thành công nên hí hửng lắm.

Thế nhưng kế đó của tôi chỉ thực hiện được trong đúng 3 tháng đầu. Chồng tôi là người phát hiện ra thời gian biểu của tôi đã thay đổi một cách “dị thường”. Có lẽ anh cũng đoán được nguyên do nên không trách mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở tôi: “Em xem thu xếp thời gian ở công ty thế nào rồi về đỡ mẹ một tay nhé, trước khi cưới thường anh thấy 5 giờ chiều em đã bắt đầu về rồi. Cố gắng đỡ mẹ chút nào hay chút đó em ạ, anh cũng sẽ thu xếp về sớm hơn để giúp em. Chứ hôm vừa rồi về thấy mẹ cặm cụi bóc mấy củ hành tây trong bếp mà anh thương quá. Lưng còng xuống, mà tóc mẹ dạo này bạc nhiều”.

Nghe anh nói vậy, tôi cũng thấy hối hận. Cuối buổi làm ngày hôm sau, trải qua những phút suy nghĩ, đắn đo, tôi quyết định về sớm hơn giúp mẹ. Vừa bước vào đã thấy mẹ đặt nồi cơm để chuản bị cơm chiều cho gia đình. Tôi rón rén bước vào: “Con chào mẹ, hôm nay con được về sớm, con giúp mẹ một tay nhé”. Mẹ thấy tôi về thì cười tươi lắm: “Ừ, con thay đồ đi rồi hai mẹ con cùng làm”. Tôi lên phòng thay đồ mà lòng lo ngay ngáy: “Không biết nếu mình hậu đậu quá thì mọi chuyện sẽ ra sao?”

Và kết quả đúng như thế. Khi làm món đậu sốt cà chua, tôi không sốt cà chua riêng mà luống cuống cắt luôn cà chua vào chảo trong khi những miếng đậu còn chưa đủ vàng giòn lớp áo bên ngoài, kết quả là đậu thì nát mà cà chua không đủ chín nhừ để tạo thành lớp sốt sánh quyện. Mẹ đang làm rau nhìn sang giật mình: “Thôi chết, con làm gì thế này? Phải sốt cà chua riêng rồi đợi miếng đậu chín già lớp áo bên ngoài mới rưới sốt lên trên rồi đun nhỏ lửa cho quyện gia vị, nước sốt mới ngấm vào lớp vỏ đậu chứ?”. Tôi tim đập thình thịch, tự trách mình: “Thôi xong, trước khi cưới không đi học một khóa nấu ăn, để rồi bây giờ thế này đây”. Tôi luống cuống nói với mẹ: “Vâng, vâng, con sẽ sửa ạ”.

Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như thế, sau 3 tháng tiếp theo tôi vẫn vụng về ẩu đoảng như ngày mới đến. Hôm thì cơm nấu sống sượng, hôm thì xào rau mặn chát, hôm khác lại rán thịt cháy khét lẹt…Chồng tôi cũng buồn, còn mẹ- tôi biết mẹ thở dài không ít lần. Và cuối cùng mẹ bảo tôi: “Thôi con cứ đi làm việc của con đi, để mẹ làm cho”. Tôi cũng thấy chán nản không muốn quan tâm nữa. Từ đấy lại sáng đi sớm, tối về muộn và phó thác chuyện nấu cơm cho mẹ chồng. Mỗi khi biếu tiền mẹ và đưa mẹ tiền chợ, tôi cũng ái ngại trong lòng, nhưng tôi sợ phải đối diện với căn bếp, với những tiếng thở dài của mẹ, tôi sợ phải ngồi ăn cơm trong không khí yên lặng, cả nhà không tránh khỏi những lúc nhăn mặt vì cọng rau xào mặn đến mức teo lại, hay miếng thịt đen sì. Tôi ít xuất hiện ở nhà hơn, hai mẹ con ít nói chuyện với nhau hơn. Không khí gia đình cũng trầm lắng hơn hẳn. Tôi sợ mẹ, biết mẹ khó tính, khéo léo nên cố lảng tránh những khi mẹ làm, và tránh cả ngồi nói chuyện với mẹ. Tôi chỉ sợ nhỡ mồm nói gì sai lại tạo thành mâu thuẫn bởi vốn mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu đã căng thẳng vì những bữa ăn “thảm họa” của tôi rồi.

Cho đến một ngày, tôi ngồi nói chuyện với một cô bạn thân thuở Đại học về những khó khăn, nỗi khó xử của mình với mẹ chồng. Cô cười bảo: “Cậu như thế là còn may. Mẹ cậu còn đằm tính hơn những bà mẹ chồng khác rất nhiều. Mình bảo này, giờ cậu đừng coi mẹ chồng là mẹ chồng nữa- hãy coi bà ấy như mẹ đẻ của mình và thực sự cố gắng. Mỗi khi nấu ăn cậu hãy đứng cạnh mẹ học hỏi với tất cả sự chú tâm và thành kính của một người con. Thật cố gắng, nhìn mẹ với ánh mắt và suy nghĩ khác, đừng mang nặng chuyện mẹ chồng khó tính nữa. Mình tin là cậu làm được”.

Từ đó, tôi chăm chỉ vào bếp hơn, học những món mới để thi thoảng thứ bảy, chủ nhật nấu nướng, đãi cả nhà những món giàu dinh dưỡng và ngon miệng hơn. Tối tối, sau khi xong việc tôi tranh thủ chút thời gian ngồi cạnh mẹ xem phim, đấm bóp lưng, vai giúp mẹ. Có lúc xem phim gặp cảnh cảm động, hai mẹ con cùng sụt sịt chấm nước mắt, rồi quay sang nhìn nhau cười: “Lớn hết cả rồi vẫn sụt sịt mẹ nhỉ”. Trong căn nhà nhỏ vang đều tiếng cười của hai mẹ con. Tôi thấy thương mẹ hơn, thấy mẹ trở nên gần gũi tự lúc nào, giờ mẹ chẳng khác gì mẹ ruột của tôi vậy. Chồng tôi cũng thương vợ hơn, anh luôn động viên giúp đỡ vợ khi rảnh rỗi và luôn cố gắng về ăn cơm nhà. “Anh biết vợ anh là một người phụ nữ không chỉ đáng yêu mà còn nhân hậu, luôn cố gắng vươn lên nữa”, anh nhìn vợ và khen thật trìu mến.

Cuối năm ấy, mẹ gọi tôi vào phòng nói chuyện riêng. “Không biết có chuyện gì mà mẹ lại gọi vào nói chuyện riêng nhỉ?”- tôi nghĩ thầm, hơi lo lắng. Vừa ngồi xuống ghế, tôi thấy mẹ lấy từ trong tủ quần áo một gói nhỏ đưa cho tôi rồi âu yếm nói: “Con mở ra đi”. Khi mở ra, tôi thấy trên tay là một xấp tiền. Mẹ nhìn tôi cười nói: “Số tiền chợ con đưa mẹ những tháng trước còn dư chút nào mẹ đều để lại, cất vào đây. Giờ sắp Tết rồi, cũng đến lúc cần sắm sửa nhiều. Con cầm lấy mua cái áo mới để diện Tết, lâu rồi mẹ không thấy con mua áo mới”. Tôi sững người, cảm động thực sự. Hóa ra mẹ chu đáo lo nghĩ cho con cái đến vậy. Mẹ cũng tinh ý từng chút, biết con dâu lâu rồi không được sắm sửa thứ gì mới. Thế mà trước đây, tôi cứ nghĩ mẹ khó tính, khó gần để rồi sợ và tránh mặt mẹ…


Mong rằng tất cả chúng ta sẽ đều sáng suốt, kiên nhẫn và trìu mến hơn với những người mà ta nên yêu thương, chăm sóc. Gia đình cũng như một cái cây mà mỗi mối quan hệ trong gia đình là một chiếc rễ của cái cây đó. Chẳng may làm sứt mẻ một mối quan hệ cũng như chặt đi một chiếc rễ- cây sẽ còi cọc và khó có thể lớn lên. Giữ được mối quan hệ gia đình tốt, giữ được hòa khí, sự ấm áp cũng như chăm cho rễ cây khỏe, từ đó cây lớn nhanh sẽ cho đời những chùm trái ngọt lành và tỏa bóng râm xanh mát.

Xem thêm

Thư gửi mẹ chồng của cô con dâu "chả được cái nước gì"!

Mẹ chồng kính mến!

Hễ ra đường gặp ai biết nhà mình là mẹ liền lôi ngay con ra làm đầu câu chuyện "Ôi cái con X con dâu tôi", lúc nào với mẹ con cũng chỉ là đứa con dâu "Không được cái nước gì"! Mẹ thường chì chiết con “Cưới nhau 2 năm mà không có nổi một mặt con...hay mày vô sinh?”, “không có con cái ràng buộc, mày coi con tao chỉ là bàn đạp thăng tiến ư?” … Vâng, lời mẹ nói con nào dám cãi, nhưng mẹ chồng ơi...
Không có lửa làm sao có khói?

Chuyện gặp gỡ và yêu con trai của mẹ cũng là duyên số. Con chưa bao giờ nghĩ vì anh ấy là trai Hà Nội mà con phải bám vào để "đổi màu hộ khẩu" như lời mẹ thường móc mỉa. Chồng của con, anh ấy vốn là người tốt bụng, vì tốt bụng, chân thành nên con mới yêu. Nhưng không phải vì thế mà anh ấy hoàn hảo, con vẫn nhìn nhận chồng con cả chỗ đầy lẫn chỗ khuyết và chấp nhận, nhưng trong mắt mẹ thì anh ấy vốn là một cục kim cương hoàn hảo, chỉ có con là hòn đá sứt sẹo, đầy tì vết.

Những ngày tháng mệt mỏi

Cứ hễ ra đường ai cũng hỏi con "Bao giờ sinh em bé?". Thật sự trong lòng con cũng chẳng biết trả lời là bao giờ? Vì chính bản thân còn không xác định được, chính vì anh ấy vẫn còn trẻ con, chưa có một công việc ổn định, chưa có gì trong tay, giờ lại thêm một đống nợ thì con nào dám sinh em bé, nuôi thân, trả nợ còn không nổi huống gì nuôi thêm con? Vì thế, con chỉ biết cười cho qua những câu hỏi thiếu tế nhị như thế, hơn bao giờ hết con rất muốn được làm mẹ, muốn có những đứa con mẹ ạ!

Mẹ cũng thường "sát thương" con bằng những lời sắc hơn dao cứa ấy, mẹ đổ lỗi cho con là đứa toan tính, chỉ vì con chưa sinh con cho chồng, chưa sinh cháu cho mẹ bế. Nhưng mẹ ơi, chồng con còn đang ôm một đống nợ nần do cờ bạc, hàng ngày xã hội đen đến quán tìm con đe dọa, đòi nợ. Mà anh ấy thì chỉ biết trốn chạy như một kẻ vô trách nhiệm, một mình con phải nuôi thân, nuôi cả nợ cho chồng, rồi thì ngày ngày được nghe bài ca não nề "Sao mày lại sống như thế?" từ mẹ, con biết phải làm thế nào đây?

Sinh một đứa con đâu phải chuyện khó khăn gì khi mà cả con và anh ấy đều bình thường về mặt sinh lý, nhưng nuôi con, chăm sóc, dưỡng dục, cho con một tương lai vững chắc thì ai dám đảm bảo khi mà bố nó vẫn đang chạy trốn vì nợ nần, mẹ nó thì ngày ngày bị xã hội đen hỏi thăm trả nợ thay chồng? Con của con sẽ sinh ra trong hoàn cảnh này ư?
Khi chồng của con rơi vào con đường nghiện ngập cờ bạc, hết nợ nần rồi xã hội đen mò mặt đến, ai cũng đặt ra câu hỏi, nguyên nhân là do đâu? Họ hỏi mẹ thì như bổn cũ soạn lại, mẹ lại đổ vấy cho con không biết bảo ban chồng! Mẹ ơi, anh ấy là chồng con, là cây tùng cây bách để con nương tựa, chứ con nào phải "bà mẹ thứ 2" để mà dám bảo ban anh ấy. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, cái máu cờ bạc thì thường ngấm vào xương tủy, không lẽ lại thay cả "nội tạng" để anh ấy không sai lầm nữa?

Con biết, mẹ mong vợ chồng bảo ban nhau để cùng nhau chung sống hạnh phúc, nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có đâu mẹ ạ, nhất là nó được "xây dựng" nên một cái móng làm toàn bằng thói vô trách nhiệm, ăn bám và ỷ lại. Con biết mình sai nhiều, thiếu sót nhiều và con luôn nỗ lực để hoàn thiện, trở thành một người vợ, người mẹ, người con dâu hợp ý mẹ. Nhưng mẹ ạ, làm sao một mình con có thể trở thành một người đàn bà "ba đảm đang" nếu như chồng con, mẹ chồng con đều quay lưng lại với con, nhìn con như một kẻ tội đồ chỉ vì con không bảo được anh ấy, chỉ vì con chưa sẵn sàng sinh con?

Xem thêm

Những bí mật về hẹn hò mà chàng không muốn bạn biết

Có rất nhiều  tâm sự về bí mật về hẹn hò mà chàng không muốn bạn biết. Và bạn còn chần chừ gì nữa, hãy tìm hiểu các điều thú vị về các bí mật đó ngay bây giờ!


1. Trong mỗi người đàn ông là một con thú

Tin hay không tin, đây vẫn là sự thực. Khi anh ấy ăn diện bảnh bao và xức nước hoa, anh ấy là một người đàn ông hấp dẫn để hẹn hò. Nhưng cũng trong con người ấy, họ còn có những ham muốn mạnh mẽ về ăn, uống, tán tỉnh và tình dục như bản năng sinh tồn của giống đực. Và họ sẽ không bao giờ để cho phụ nữ biết điều này cho đến khi bạn thuộc về họ.

2. Họ thích khám phá cơ thể người phụ nữ của mình

Đàn ông yêu bằng mắt. Hay nói cách khác họ yêu phụ nữ một phần vì vẻ đẹp hình thể của phái nữ. Bạn cứ nghĩ mà xem, anh chàng nào chả vênh mặt lên hãnh diễn khi đang hẹn hò hoặc sánh vai cùng một người phụ nữ trẻ đẹp. Họ không nói, nhưng vẻ mặt của họ cho bạn biết điều này.

3. Đàn ông sợ ngày Valentine

Các đấng mày râu có đủ lý do để nói rằng ngày valentine là ngày đau đầu của họ. Đó có thể là vì nỗi lo không biết chọn quà, không biết ngỏ lời yêu thương hay không biết chọn địa điểm hẹn hò ở đâu. Và nếu được hỏi trực tiếp, chưa chắc các anh đã nói thẳng các lý do trên cho người khác phái của mình biết. Thậm chí, các anh còn khéo che dấu nỗi khổ ngày Valentine của mình trong bộ dạng trả lời ấp úng hoặc những cái cười trừ.

4. Họ sẽ tìm một người phụ nữ của đời mình về nhà gặp mẹ

Tại sao các anh lại dấu chị em phụ nữ ý nghĩ tuyệt vời này? Hẳn bạn đang mong chờ điều này xảy ra vì bạn rất thích anh ấy sau vài lần hẹn hò. Nhưng đàn ông không nông nổi như chị em nghĩ đâu, bởi rất nhiều gã trong số họ là những kẻ tính ăn chắc. Khi nào họ thấy bạn thực sự là người phụ nữ của đời họ, lúc đó họ mới mời bạn về ra mắt gia đình.

5. Con đường đến trái tim của anh ấy đi qua dạ dày

Chẳng phải mỗi phụ nữ thích ăn uống, đàn ông cũng vậy. Một là họ muốn dẫn bạn đi ăn để đem lại niềm vui cho bạn, hoặc họ thích được bạn đến nhà ăn cơm cùng. Nói tóm lại, con đường đến tình yêu đều phải đi qua dạ dày.

6. Với “sex”, thời gian là tất cả

Bạn có thể cần 2 lần đi uống nước hoặc 10 lần hẹn hò để phát triển mối quan hệ của mình, nhưng với "sex", mọi thứ diễn ra nhanh hơn. Đó là cách kết nối những người khác phái lại với nhau nhanh nhất và bản năng nhất. Tình dục, do đó cũng là điều mà các đáng mày râu nghĩ đến khi họ thích một người phụ nữ.

7. Họ không hay để ý như phụ nữ nghĩ

Phụ nữ cứ phải trang điểm tỉ mẩn hàng tiếng đồng hồ trước khi đi hẹn hò vì họ nghĩ rằng người ấy sẽ phát hiện ra nhược điểm trên khuôn mặt mình như lông mày ngắn hay mắt thâm quầng. Tương tự với việc chọn quần áo. Hầu hết phụ nữ đều trở nên cầu kỳ trong các cuộc hẹn, nhất là cuộc hẹn đầu tiên. Họ có thể mất gấp đôi thời gian chọn và phối đồ so với thời gian trang điểm và làm tóc. Nhưng rốt cuộc, người bạn khác phái hẹn hò cùng họ cũng không thể nào nhớ rõ màu môi của bạn là đỏ hay hồng tím, hoặc giày cao gót của bạn màu đỏ hay vàng cam!!!

Xem thêm

Dấu hiệu chồng bạn ngoại tình

Khi ngoại tình, đàn ông dù có "tinh ranh" đến mấy cũng sẽ vướng vào các dấu hiệu nhận diện dưới đây.


Vẫn nói giác quan thứ 6 của phụ nữ vô cùng nhạy cảm, đặc biệt là trong việc nhận ra sự “lệch đường ray” của các đức ông chồng. Nhưng ngày nay, khi đàn ông trở nên khéo léo hơn trong việc "chùi mép", rất nhiều chị em phụ nữ rơi vào hoàn cảnh như “người ngồi trong trống”. “Máy tính của anh ấy cài password, điện thoại thì có dấu vân tay, bạn bè chén chú chén anh lúc nào cũng bảo vệ lẫn nhau… tôi thật không biết làm sao để tìm ra bằng chứng hay để khẳng định anh ấy đang có quan hệ ngoài luồng”! 

10 dấu hiệu chồng bạn ngoại tình

1. Có những thói quen mới kỳ quặc

Hãy tận dụng thế mạnh của bạn để làm “thám tử điều tra” trong câu chuyện tình cảm này. Là người đầu gối tay ấp, chắc chắn bạn nắm rõ những thói quen thường ngày của chồng. Trong khi đó, ngoại tình là một điều cực kỳ khác biệt và nghiêm trọng trong đời sống hôn nhân, nên dù có cố gắng tỏ ra bình thường đến đâu, chắc chắn chàng cũng sẽ thay đổi ít nhiều thói quen hành xử và ứng xử. Không ai tự nhiên mà ngồi lỳ trong toilet từ 20-30 phút, chỉ với lý giải “anh đọc tin tức thôi mà!”. Lúc này đây, bạn nên biết rằng, chàng đang đọc một thứ gì đó thú vị và đam mê hơn nhiều so với những tin tức hàng ngày hay những email công việc chán ngắt.

2. Tâm trạng thay đổi thất thường

Tâm trạng chàng như một đồ thị hình sin thay đổi một cách khó hiểu - đó là một tín hiệu đèn đỏ mà bạn sẽ phải nhìn lại cuộc hôn nhân của mình đấy. Tự nhiên châm ngòi cho những cuộc cãi vã vô duyên vô cớ - hẳn là chàng đang cần một lý do thích đáng để chạy ra ngoài gặp gỡ nhân tình. Lớn tiếng nói cho bạn biết: “Anh cần yên tĩnh một mình!” Rồi biến đi đâu đó vài tiếng, khi trở về, lại vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy.

Nếu chuyện này xảy ra hơn 1 lần, thì khả năng chàng đang hò hẹn ngoài hôn nhân không phải là thấp!

3. Thay đổi về ngoại hình

Nếu chồng từ một người lôi thôi, chẳng bao giờ để ý đến cái áo sơ mi màu gì, bỗng nhiên chỉn chu, là lượt, thắt cà vạt mỗi sáng; hay từ một ông chồng bụng phệ, thích nằm một chỗ bỗng chăm tập thể thao với ước mong có cơ bụng 6 múi... chị em hãy cảnh giác. Vì đây là dấu hiệu điển hình và đặc trưng của người đàn ông đang có mối tình "ngoài luồng" đấy.

4. Sở thích bỗng đổi thay

Là một fan hâm mộ của nhạc rock, nhưng qua một đêm, chàng bỗng phát cuồng vì những bản nhạc jazz lãng mạn, trữ tình. Này nhé, chúng ta đã qua rồi cái tuổi đôi mươi bồng bột với những sở thích thay đổi chóng vánh trong một đêm. Rõ là có một ai đó, chắc chắn hơn, một cô nhân tình bé bỏng nào đó yêu nhạc jazz. Chồng bạn và người ấy hẳn cùng nhau thưởng thức những tình khúc này và giờ đây, chàng muốn nghe lại những bài hát ấy để nhớ về những lúc ở bên "người ấy".

5. Trở nên đãng trí

Dù thông minh cách mấy, việc ở bên 2 người phụ nữ cùng một lúc cũng khiến đàn ông trở nên rối trí và mọi thứ dễ dàng bị lẫn lộn. Đôi khi, chàng sẽ đem một bộ phim xem cùng người kia để trò chuyện với bạn, hay vô tình nói về một ly cà phê rất ngon ở một quán cà phê rất đẹp để rồi giật mình nhận ra, bạn không phải là "người yêu" trong lần hẹn hò đó.

Hãy ghi lại xem sự nhầm lẫn này xảy ra bao nhiêu lần, để biết còi báo động đang ở mức nào!

6. Bỗng dưng rất cần không gian riêng tư

“Anh bận lắm, nhiều việc phải bàn giao, lắm thứ phải báo cáo, cần yên tĩnh, em trông con nhé” – Chàng nói vậy, đóng cửa phòng và cắm mặt vào máy tính. Rất có thể là công việc, nhưng cũng rất có thể là chồng bạn đang bận rộn chát với một cô nàng nào đó. Thêm vào những dấu hiệu như đi sớm, về muộn, ở nhà có điện thoại là phải lảng ra chỗ khác để nghe… thì rõ ràng mọi thứ không còn là công việc nữa rồi.

Chàng bất ngờ thay đổi thói quen ân ái, trở nên cẩn thận hơn với các thiết bị cá nhân - đó là dấu hiệu đáng ngờ về tính chung thủy của chàng!

7. Bất ngờ thay đổi về thói quen ân ái

Sự thay đổi đột ngột trong chuyện ái ân mà không có bàn luận với bạn cũng là một dấu hiệu đáng ngờ. Sự thay đổi này có thể có 2 thái cực. Một là chàng trở nên chểnh mảng chuyện trên giường với bạn, đó là vì cô nàng kia đã đáp ứng đủ nhu cầu và cũng khiến chàng chẳng còn hơi sức và tâm sức. Ngược lại, cũng có thể chàng sẽ đòi hỏi nhiều hơn, đơn giản vì sợ sự trễ nải sẽ khiến bạn nghi ngờ. Thêm vào chuyện tự nhiên những tư thế lạ chưa từng có trước kia, thì rõ ràng chàng đang "ăn vụng" thường xuyên ở đâu đó chứ không đơn giản là chuyện "bóc bánh trả tiền"!

8. Giấu diếm các vấn đề tài chính

Trước kia, chồng bạn là người thoải mái và cởi mở trong vấn đề chi tiêu, coi việc vứt đầy hóa đơn tiền điện thoại, hóa đơn nhà hàng… là chuyện bình thường. Rồi một ngày đẹp trời, chàng trở nên cực kỳ cẩn thận với các loại giấy tờ liên quan đến tiền bạc, chuyển bảng sao kê tín dụng đến địa chỉ công ty thay vì nhà riêng, trở nên cáu bẳn hoặc lảng tránh khi bạn hỏi đến vấn đề này.

Rất có thể, những hóa đơn này có liên quan đến bóng hồng nhỏ bé ở ngoài kia đấy!

9. Bất chợt có những người bạn mới

Chàng bỗng có những người bạn, những người đồng nghiệp “từ trên trời rơi xuống”, có vẻ như khá thân, liên quan mật thiết đến nhau trong cuộc sống và công việc. Chàng thường xuyên đề cập những người này với bạn, nếu như có bị hỏi về lịch làm việc muộn, đi công tác dài ngày hay nhiều điều khác… Có điều, bạn hiếm khi được gặp mặt những nhân vật này một cách chính thức, bởi rất có thể, họ chỉ là những người bạn “ảo” được dựng lên để làm cái cớ cho những buổi hò hẹn ngoài luồng.

10. Trở nên thành thạo và bí ẩn với công nghệ

Chàng, từ một người chẳng đoái hoài gì đến công nghệ, bỗng hì hụi học cách đặt dấu vân tay cho điện thoại. Máy tính trước kia bạn thoải mái sử dụng, bỗng một ngày đẹp trời bị đặt mật mã. Chẳng bao giờ màng đến những viber, zalo, wechat và ty tỷ những phần mềm nhắn tin gửi ảnh miễn phí, thì nay, chàng bắt đầu cài đầy vào máy.

Thêm một dấu hiệu nữa, dù sử dụng nhiều phần mềm trò truyện trực tuyến, nhưng vô tình bạn vào đó, và thấy hộp tin nhắn bị xóa sạch trơ, kể cả những tin nhắn của bạn, của đồng nghiệp... Rõ ràng là chàng có nhiều dấu hiệu đáng ngờ...

Những dấu hiệu trên có thể dễ dàng bắt gặp ở một người đàn ông đang "vụng trộm", nhưng cũng không có nghĩa là khi bắt đủ những điều trên, bạn biến ngay thành “sư tử Hà Đông” và vội vàng đi đến những kết luận cực đoan. Hãy ngồi xuống, thở sâu và bình tĩnh lại. Hãy nói chuyện cùng chồng về tất cả những điều cần nói. Nếu cảm giác tiêu cực, sự buồn chán, thất vọng vẫn còn, hay mọi thứ không thể có cơ hội tốt đẹp hơn, bạn vẫn còn rất nhiều những cơ hội khác để lựa chọn.

Xem thêm



Mẹ xin lỗi con gái bé bỏng


Mẹ lấy bố năm 22 tuổi sau 4 năm gắn bó yêu nhau. Lấy bố rồi mang thai con khi đang học năm cuối đại học, chưa có kinh nghiệm, sự chuẩn bị kỹ càng cũng chẳng có nhiều kiến thức về mang thai, mẹ vô cùng bỡ ngỡ. Những thay đổi trong quá trình mang thai con khiến mẹ đã từng có một quãng thời gian căng thẳng. Cảm xúc thất thường làm mẹ trở nên khó tính, hay cằn nhằn nhưng bố vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc cho mẹ. 

Nhưng con biết không? Mẹ là người mẹ tồi tệ, mẹ thường xuyên nghi ngờ, giận dỗi mỗi lần bố đi làm về muộn. Những lúc như vậy, mẹ lại nằm trong phòng đóng chặt cửa một mình, chẳng ăn uống gì cho đến tận lúc bố về. Lẽ ra, mẹ phải nghĩ về con để bồi bổ sức khỏe, giữ tâm lý thoải mái, vui tươi thì ngược lại, mẹ hay tưởng tượng ra đủ thứ tệ hại rồi làm khổ bản thân mình, làm khổ bố. Mẹ quên đi sự tồn tại của con, bỏ mặc con tự sinh tồn trong bụng. Thế rồi, con ra đời, nhưng là sự ra đời không được chuẩn bị kỹ, con sinh non - chỉ nặng có 1,7kg, yếu ớt đến mức chẳng ai nghĩ con có thể vượt qua. Những ngày con nằm trong lồng kính là những ngày mẹ dằn vặt bản thân mình thật nhiều. Bố dù mạnh mẽ nhưng lúc nào nhìn con cũng đỏ hoe mắt, nhưng bố chẳng nói gì cả, cũng chưa 1 lần oán trách mẹ, vẫn chăm sóc, động viên mẹ chu đáo như xưa. 

Mẹ nhìn con nhỏ xíu nằm trơ trọi, con chẳng mặc vừa bộ quần áo nào ông bà, bố mẹ mua cho con, chỉ cuốn được mỗi chiếc khăn tã lộ ra đôi bàn chân khẳng khiu, làn da nhăn nheo, vàng vọt mà rơi nước mắt. Mẹ ân hận và oán trách sự vô tình của mình. Từ lúc sinh con ra mẹ chỉ có thể nhìn con qua lồng kính, chẳng được bế bồng con trên tay như những người mẹ khác. Ngày nào mẹ ngồi hút sữa để giữ sữa cho con, mẹ cũng ao ước được bế con trên tay để con có thể thoải mái ngậm bầu sữa mẹ mà bú ngon lành. Nhiều đêm sữa căng chảy ướt áo nghĩ về con lại chỉ biết cắn chặt răng lặng lẽ khóc 1 mình. Mẹ không ngủ được vì mẹ sợ nhất khi mẹ nhắm mắt lại con sẽ bỏ mẹ mà ra đi vĩnh viễn, mẹ không thể thấy được con. Ngày nào mẹ cũng thức đến tận lúc trời sáng nghe thông báo của bác sĩ về tình trạng của con mới yên tâm thiếp đi.

Nhưng con biết không? Mẹ là người mẹ tồi tệ, mẹ thường xuyên nghi ngờ, giận dỗi mỗi lần bố đi làm về muộn.
Gần 1 tháng trời như thế, đã có lúc bố mẹ ôm chặt lấy nhau cầu nguyện khi nghe tình hình con xấu đi nhưng rồi có lẽ con là đứa trẻ có nghị lực, con dường như hiểu được lòng bố mẹ, đặc biệt có sợi dây vô hình giữa con và bố khi mỗi lần bố thăm con, con đều mở to mắt nhìn bố rất lâu - cuối cùng sức khỏe của con có những chuyển biến rất tốt và ngày đón con trở về với vòng tay của bố mẹ cũng đến. Mẹ đã vỡ òa vui sướng lần đầu được bế con trên tay, lần đầu tiên được hưởng hạnh phúc của người mẹ khi nhìn cái miệng xinh xắn của con mút sữa hau háu như chim non.
Sau hơn 2 tháng điều trị trong viện, con đã sinh hoạt phát triển bình thường như những đứa trẻ khác, chỉ có cân nặng thì vẫn kém hơn nhưng con đã hồng hào, cứng cáp hơn rất nhiều, chân tay không chỉ còn da bọc xương như trước nữa mà đã bắt đầu có những ngấn nhỏ rất yêu. Mẹ mừng lắm, quên dần đi cảm giác tội lỗi trước đây, chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc và yêu thương con, bù đắp cho con những gì tốt đẹp nhất. Bố đi làm về là lao vào ôm con, tranh làm tất cả mọi thứ từ thay tã đến ru con ngủ. Trộm vía ngàn lần, con là đứa trẻ ngoan ngoãn, dễ ăn dễ ngủ, cái miệng lúc nào cũng nhoẻn cười vui tươi, ánh mắt sáng ngời, dù sinh nhẹ cân nhưng chẳng mấy chốc con cao lớn không thua kém gì chúng bạn. Nhìn con lớn lên mỗi ngày bình an, bố mẹ hạnh phúc lắm.

Những tưởng mọi chuyện sẽ êm ấm qua đi, mẹ sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc và yêu thương con từ đấy, nhưng rồi khi con được 7 tháng, bố phải đi công tác xa nhà 2 tháng. 2 tháng đấy, mẹ chỉ có con bên cạnh trong căn nhà lạnh lẽo. Thời gian đầu, mọi chuyện vẫn tốt đẹp, ngày nào bố cũng gọi điện về hỏi thăm mẹ con mình. Thế rồi sang tháng thứ 2, những cuộc gọi của bố về nhà thưa dần. Có khi cả tuần chỉ gọi được 1 cuộc ngắn ngủi. Ban đầu mẹ còn nghĩ là bố bận bịu nên cũng chẳng bận tâm nhiều nữa. Thế rồi mẹ bắt đầu không chịu được.
Có 1 ngày, mẹ gọi điện thì thấy 1 giọng phụ nữ lạ bắt máy. Mẹ vội cụp máy rồi bắt đầu suy diễn đủ thứ tệ hại. Hôm đó, mẹ chẳng ăn uống gì cả, cả ngày nhốt mình trong phòng với con. Mẹ cũng chẳng còn để tâm đến con thế nào, con đói quấy khóc, mẹ chỉ biết mắng con. Hôm sau, bố gọi về nhưng mẹ không nghe điện thoại. Mẹ tắt máy rồi đi xuống bếp nấu cháo cho con trong tâm trạng bực bội. Mẹ chẳng còn ý thức được những việc mình đang làm, mẹ lơ đãng với tất cả mọi thứ. Lúc bê bát cháo nóng đặt ra bàn, mẹ đã không quan sát con đang đứng lên nghịch với, thế là cả bát cháo nóng đã đổ ụp xuống người con. Con bỏng nặng phải đi cấp cứu, 1 nửa cánh tay tuột cả da. Lúc đó mẹ mới bừng tỉnh thì dường như mọi việc đã quá muộn màng.

Mẹ khóc gọi điện cho bố. Bố tức tốc trở về. Lần này thì bố đã nổi giận thật sự, bố nhìn mẹ đầy oán trách. Con bỏng sâu độ 3, phải cấy ghép da, nằm điều trị trong viện. Nhìn con nằm co quắp, người toàn bông băng trắng toát, mẹ nghĩ về những ngày tháng trước đây khi con chào đời, phải giành giật sự sống rồi đến giờ lại 1 lần nữa trải qua sinh tử chỉ vì 1 người mẹ khốn nạn như mẹ, mẹ chỉ biết oán hận mình thì đã muộn quá rồi con ạ. 
Từ hôm đấy, bố chẳng nói gì với mẹ cả. Có lẽ, đối với bố, mẹ đã trở thành người hại con mình. Mẹ đáng chết ngàn vạn lần, phải không con?
Hôm nay tròn 1 tháng con nằm viện, các vết bỏng đã dần dần lành da, bố ngồi chơi với con, tiếng 2 bố con cười đùa vang trong phòng, mẹ đứng ngoài phòng lặng lẽ 1 mình, trong lòng quặn thắt... 
Mẹ đã viết xong đơn li hôn với bố. Mẹ không biết có thể giữ được quyền nuôi dưỡng con hay không, vì mẹ chỉ là 1 người mẹ xấu xa tệ hại, mẹ không xứng đáng với con và bố.

Nhưng mẹ vẫn ao ước, có 1 cơ hội cuối cùng để được sửa sai, để bù đắp yêu thương con 1 lần nữa. Nếu cả đời này, mẹ phải sống cô độc, phải chịu sự quay lưng của con và bố thì mẹ cũng cam chịu, mẹ đáng bị như vậy... Chỉ mong con và bố sẽ luôn hạnh phúc và bình an.
Mẹ xin lỗi, con gái bé bỏng của mẹ, xin lỗi con... 

Tâm sự của độc giả xin giấu tên.

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Chia tay cũng cần phải có nghệ thuật!

Những vụ chia tay dẫn đến thảm cảnh đau lòng hàng ngày mà báo chí đăng tin có lẽ nên là liều thuốc cảnh tỉnh cho tất cả những bạn trẻ đang yêu nhìn nhận lại cách yêu và cách chia tay có văn hóa, sao cho hai bên không cảm thấy bị tổn thương, bị mất mặt dẫn đến những hành vi không thể kiểm soát.

Không bàn đến nguyên nhân và hậu quả của việc “thảm án tình” sau khi chia tay, những người trẻ khi yêu hãy lấy đó làm bài học nhãn tiền và chuẩn bị cho mình những kĩ năng để làm sao khi tình yêu không còn, thì bạn và đối phương có thể hạn chế đối đa việc làm tổn thương nhau và gây ra những vụ trả thù tình man rợ.

Đừng vội vàng nói chia tay khi đang mâu thuẫn

Khi hai bên đang tranh cãi, đừng bao giờ nói đến chuyện “tôi sẽ chia tay anh” hoặc ngược lại, điều đó chỉ khiến cho đối phương càng trở nên tức giận và mất kiểm soát.

Khi hai bạn đang mâu thuẫn, hãy ngừng lại, hoãn binh luôn là cách tốt nhất trong trường hợp này. “Chờ đến khi bình tĩnh chúng ta sẽ nói chuyện tiếp” hoặc “chúng ta tạm thời ít gặp nhau 1 thời gian để suy nghĩ về mối quan hệ này” luôn là lời nói khôn khéo để không làm đối phương tức giận. Khi họ vẫn níu kéo bạn, hãy nói chuyện qua điện thoại, lắng nghe xem tâm lý của đối phương ra sao, gặp gỡ và trò chuyện bình thường, sử dụng ngôn từ phù hợp, không nên đẩy đối phương vào tình thế tuyệt vọng vì những lời nói tuyệt tình. Hãy nói “tạm xa nhau” thay vì “tôi không muốn gặp anh/cô nữa”, sau đó tìm cách chấm dứt hẳn.

Đừng bao giờ nổi nóng và lăng mạ đối phương

“Yêu nên tốt  - ghét nên xấu” hãy nhớ đến trạng thái cảm xúc này để kìm chế. Hãy nghĩ lại những khi hai bạn đã từng say đắm vì nhau, tất nhiên chuyện chia tay luôn là hậu quả của việc không thể giải quyết được những mâu thuẫn trong mối quan hệ đó, nhưng bạn hãy nghĩ đến  việc “cả giận mất khôn” sẽ khiến cho bạn rơi vào trạng thái mất an toàn. Lăng mạ, xúc phạm đối phương để tuyệt giao chưa bao giờ là một cách chia tay an toàn và có văn hóa.

Nếu bạn không thể chấp nhận nổi anh ấy/ cô ấy, hãy nghĩ đến câu chuyện một que diêm cũng có thể đốt cháy cả một khu rừng, một lời nói thóa mạ của bạn phát ngôn trong lúc tức giận sẽ khiến cho bạn rơi vào trạng thái nguy hiểm.

Đừng phủ nhận quá khứ

Có nhiều người khi đang yêu thì suốt ngày đăng ảnh tình cảm thắm thiết, nói bao nhiêu lời thương yêu, nhưng khi hết yêu thì đăng đàn kể lể rằng “chẳng yêu như mình tưởng” hoặc “tôi trắng tay khi yêu anh ta” hoặc “nhận ra người tôi yêu chỉ là kẻ đào mỏ…”.

Tất cả những câu nói xúc phạm hoặc hàm ý phủ nhận quá khứ của hai người đã từng có một mối quan hệ yêu đương đều khiến đối phương bị tổn thương. Bạn hãy thử đặt mình vào trường hợp đó để hiểu, hãy cố gắng kìm chế sự tức giận (và cả sư coi thường của bạn nếu anh ta/ cô ta xứng đáng bị bạn coi thường), nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra, ngừng post hoặc xóa những status gây hấn và làm tổn thương tình cũ trước khi mọi việc đi quá xa.

Đừng vội khoe người yêu mới

Tốt nhất, bạn nên tránh đi cùng bạn trai mới đến những nơi mà bạn và tình cũ hay đến. Hạn chế post ảnh lên facebook cho dù bạn đã block facebook của tình cũ thì anh ta/ cô ta vẫn có nhiều cách để xem được trang cá nhân của bạn.

Hạn chế đăng những dòng trạng thái say mê yêu thương với tình mới khi chia tay tình cũ chưa lâu, đó là cách chia tay thể hiện bạn là người có văn hóa và cũng là một cách để bạn bảo vệ bản thân mình trước những nguy cơ trả thù tình.

Đừng quá cạn tình

Khi chia tay, sau khi áp dụng phương án 1, “tạm xa nhau” rồi xa hẳn, bạn không nên quá cạn tình, thi thoảng nên nhắn tin hoặc gọi điện hỏi thăm nếu đối phương cho phép hỏi han tình hình như những người bạn cũ với nhau. Điều đó tránh cho đối phương có cảm giác hụt hẫng và nếu sau khi chia tay, hai người vẫn có thể coi nhau là bạn thì đó là một điều tuyệt vời!

Xem thêm
gia dinh, tâm sựtinh yeu gioi tinh

Chỉ cần anh bên em

Anh à!

Hôm nay em vừa đi qua chốn cũ, nhìn lại con đường nơi mình đã từng hôn nhau lần đầu tiên. Tự dưng kí ức ùa về một cách bị động. Cái con đường xấu xí này lại có thể ám ảnh em đến vậy ư? Với em, tình yêu là một điều thiêng liêng cần phải gìn giữ lắm. Vì em luôn nghĩ tình yêu nó vốn dĩ rất đẹp, nên em hay muốn đặt nó vào nơi vốn dĩ nó thuộc về: Núi cao, biển xanh, cánh đồng hoa, quán café lãng mạn, con đường xanh ngắt màu lá…bất cứ nơi hoa lệ đẹp đẽ nào em từng nghĩ đến đủ để thấy nếu em được yêu, em sẽ đặt tình yêu của mình vào đó…

Hôm nay, nhìn con đường ngoằn ngoèo xấu xí, tầm thường và chẳng thể khơi gợi cảm giác lãng mạn ở bất cứ cặp đôi nào. Không! Người ta không thể hẹn hò nhau ở một con đường tầm thường và thô kệch đến vậy! Em bỗng dưng tự phản bác như thế, rồi thấy ngay hồi ức của chúng ta…

Ồ, em chợt nhớ ngày hôm ấy, cái nắm tay đầu tiên, những giọt nước mắt kìm nén, nụ hôn đầu tiên mình trao nhau sau vài ngày hò hẹn. Trong đêm tối, trong xe, trong ngọt ngào, em nghe thấy tim mình rõ từng nhịp đang run rẩy, tự dưng xung quanh không gian trở nên đẹp đẽ đến lạ lùng…Em nhận ra, khi con người ta yêu, mọi thứ tầm thường đều trở nên lung linh, rạng rỡ…Kì diệu thật…Vậy là, những nơi tầm thường, vì có hồi ức của yêu thương nên bỗng dưng trở nên thân thuộc, ám ảnh…
............
Anh à!

Tụi trẻ yêu nhau rất thích đọc ngôn tình, “em là cô gái đi giày đỏ - nguyện bỏ tất cả để yêu anh…” là một câu trong cái truyện nào đó em chẳng biết, nhưng em biết một điều, em là cô gái đi giày đỏ - nhưng chẳng thể bỏ tất cả để yêu anh…Dù cho, em có nói yêu anh đến vạn lần, thì sự lựa chọn của em cũng chưa bao giờ là anh. Anh đang cười? Hoặc cũng có thể chẳng buồn quan tâm nữa, nhưng em biết và anh cũng biết: Nếu anh được lựa chọn thì người anh chọn cũng chẳng phải là em. Buồn không anh? Chúng ta đã yêu nhau như vậy đấy!

Anh ơi!

Có người hỏi “tại sao chúng ta không biết tình yêu bắt đầu khi nào nhưng chúng ta luôn nhận ra khi nó kết thúc?”. Em nghĩ, nó kết thúc vì vốn dĩ tơ duyên ngắn ngủi, vốn dĩ nó chỉ là hai đường chéo cắt nhau, gặp nhau ở một điểm nào đó, rồi lại xa nhau mãi, tình yêu nó vốn đơn giản vậy thôi mà…

Nhưng anh ạ, những mâu thuẫn của chúng ta, những tranh cãi vớ vẩn của chúng ta, những giận hờn của chúng ta, những xa cách của chúng ta… chỉ làm cho em nhận ra ta chưa bao giờ thuộc về nhau, ta chưa bao giờ yêu nhau như ta tưởng thế! Ta đói khát cảm xúc quá, ngoài mặt ta kiêu ngạo, kiêu hãnh vờ như no nê thỏa mãn lắm rồi, nhưng kì thực chúng ta chỉ là những kẻ đói khát đáng thương và bấu víu vào một chút cảm giác đồng điệu và ta tưởng đó là tình yêu. Với em thì đó là tình yêu đấy, nhưng với anh thì…

Những lời như dao cứa luôn có sức sát thương tâm hồn ghê gớm, nó cứ ở lại mãi trong lòng em chẳng chịu ra. Nếu ai hỏi em ghét anh như thế thì có còn cảm giác gì không? Đừng hỏi thế, vì em còn yêu, vì em biết tim em vẫn đau đớn, vẫn nhức nhối, vẫn run rẩy dù chỉ là nhìn thấy một cái tên…nhưng yêu không có nghĩa là sẽ phải quỳ mọp xuống để cầu xin hoặc kể cả là mở lời “em sai rồi!”, em sẽ xin lỗi anh ở kiếp sau nếu ta còn gặp lại, anh nhé!

Anh à!

 Với em, tình yêu vẫn đẹp đẽ thế, vẫn đáng để kẻ khát tình như em lao vào tìm kiếm và thỏa mãn. Nhưng em sẽ không cầu xin, không hạ mình, không nhún nhường, không làm gì cả. Em vẫn yêu anh theo một kiểu khác, một kiểu của riêng mình em…Bỗng dưng biết anh vẫn còn tồn tại, bỗng dưng biết anh vẫn còn hít chung một bầu không khí, biết anh vẫn còn thở, vẫn còn nói, vẫn còn cười, vẫn còn đi tìm kiếm tình yêu ở nhiều nơi khác, vẫn đau đớn với những cái vỡ nát của riêng mình, vẫn xấu xa như anh vẫn thế…chỉ cần biết anh vẫn đang cùng em hít thở cái bầu không khí ở cuộc đời này, vậy với em là đủ. Anh cứ bước đi nhé, sống thật hạnh phúc vào, làm những gì mình muốn, và đừng bao giờ phải nói “giá như”. Với tình mình, dù thoáng qua nhưng em chưa bao giờ phải nói lời hối tiếc, vì anh chưa bao giờ biến mất, anh vẫn ở trong em, đau đớn, bức bí, ngọt ngào, mê hoặc…

Em sẽ yêu anh như thế, yêu trong hồi ức của riêng mình...

Xem thêm
gia dinh, tâm sựtinh yeu gioi tinh

Bí kíp hòa hợp mẹ chồng nàng dâu

Từ xưa đến nay, mẹ chồng – nàng dâu luôn luôn là một chủ đề gây tranh cãi. Phe nàng dâu hiện đại thì luôn có những lý lẽ để “chống cự” lại phe mẹ chồng truyền thống. Nhìn chung, chuyện mẹ chồng, nàng dâu thời hiện đại đã vơi đi những mâu thuẫn rất nhiều vì xuất hiện nhiều bà mẹ chồng sống theo tư tưởng mới, hoặc nàng dâu biết cách yêu mẹ chồng mà vẫn giữ được cá tính riêng, tuy thế thì chuyện “lăn tăn” giữa hai người đàn bà cùng yêu một người đàn ông này luôn luôn xảy ra. Vậy làm thế nào để nỗi sợ hãi, ác cảm với mẹ chồng vơi bớt đi hoặc không còn nữa? Các cô gái sắp làm dâu hãy bỏ túi những bí kíp sau đây:

Chuẩn bị sẵn tâm lý cho lần đầu tiên gặp mặt

Khi hẹn hò và muốn có ý định nghiêm túc để đi đến kết hôn, bạn đừng ngần ngại hỏi về gia đình chàng, về cha mẹ anh chị em trong nhà và tính cách của từng người. Điều này giúp bạn có được hình dung về họ rõ nét hơn trước khi ra mắt. Khi đã biết được tính cách của mẹ chồng tương lai thì bạn nên có những “đối sách” cho phù hợp. “Đối sách” ở đây không phải là cách  ứng xử quá khéo léo, đeo mặt nạ và biến mình thành một người khác để lấy lòng, mà là cách bạn cư xử cho hòa hợp. Ví dụ, mẹ chồng tương lai là môt người hơi cổ hủ, kĩ tính trong khi bạn lại là cô gái hiện đại phóng khoáng và có một vài hình xăm nho nhỏ trên người thì ngay trong lần đầu tiên ra mắt, bạn nên lựa chọn trang phục kín đáo một chút, nói năng chừng mực, không nên vồ vập ngọt nhạt để lấy lòng, nhưng cũng không lạnh lùng hay vô tư như nói chuyện với bố mẹ ở nhà.

Làm thế nào để không ghét mẹ chồng?
Nên nhớ rằng, chuyện thiện cảm hay không thiện cảm giữa người với người trong giao tiếp luôn xuất hiện ở những giây đầu tiên. Sau đó là cách ứng xử của bạn, vì thế để tránh những cái nhìn ác cảm từ phía mẹ chồng tương lai, bạn nên cẩn thận trong cách nói năng, nhớ lễ phép và trò chuyện chân thành, đó chính là từ khóa giúp bạn có được thiện cảm với mẹ chồng tương lai.

Luôn nghĩ “Ai cũng có tỳ vết”

Bạn luôn khó chịu với những bà mẹ chồng khó tính, hay soi xét con dâu? Nhiều bà mẹ chồng thì nuông chiều con trai quá độ? Nhiều bà thì tính tình ẩm ương không biết đường nào mà chiều? Hãy hít một hơi thật sâu, thở ra từ từ và nhìn lại sự việc. Rằng không một ai trên đời này là hoàn hảo, kể cả bạn! Vì thế, thay vì chăm chăm nhìn vào cái nết xấu “không thể mê nổi” của mẹ chồng, chi bằng ta nhìn vào mặt tốt của bà. Hãy nghĩ đến việc bà đã nuôi dạy chồng bạn thành một người đàn ông trưởng thành và có trách nhiệm, hiện đang yêu thương bạn…nghĩ đến điều đó và bạn sẽ thấy lòng mình dịu lại. Bởi suy cho cùng, mẹ chồng không phải là người bạn chung sống cả đời, nếu như bạn không thể chấp nhận được người phụ nữ ấy, chi bằng hãy bơ đi mà sống!

Hoàn thiện mình cho gia đình mình chứ không phải sống theo ý mẹ chồng

Nếu như bạn có nhà riêng và không phải sống chung với gia đình nhà chồng thì mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu sẽ ít xảy ra vì không có dịp để va chạm.
Nhưng nếu bạn làm dâu và sống chung thì ít nhiều cũng có sự soi xét và so sánh. Bạn đừng vội bực mình, hãy trò chuyện thẳng thắn với chồng và mẹ chồng nếu như bạn không làm sai. Trao đổi thẳng thắn với chồng những chuyện sẽ nói với mẹ, bạn sống vì gia đình nhỏ của mình, cố hoàn thiện để gia đình nhỏ của mình hạnh phúc chứ không phải lấy chồng và cô gắng sống uốn mình để đẹp lòng mẹ chồng.

Chắc chắn những lời thẳng thắn của bạn sẽ là mẹ chồng khó chịu, bạn hãy lựa lời nhưng vẫn nên thể hiện được điều bạn muốn nói, thông điệp mà bạn đang hướng đến. Những cuộc đối thoại thẳng thắn sẽ giúp bạn thoát được cảnh soi mói, đá thúng đụng nia  và thậm chí là nói xấu bạn sau lưng với hàng xóm hoặc ngay cả với chồng bạn!

Đừng ngại ngần nói cảm ơn mẹ chồng

Nếu như mẹ chồng bạn không thuộc những mẫu bà mẹ chồng khiến nàng dâu khóc thét thì thật tuyệt vời, chẳng có gì khiến bạn phải sa vào câu chuyện mẹ chồng nàng dâu muôn thuở cả.

Nhưng bạn biết mẹ chồng bạn tuyệt vời thật đấy, bạn vẫn có điều gì đó ngại ngần không dám nói ra lời yêu thương vì …ngại, vì nghĩ sợ mẹ chồng cho rằng mình đang cố lấy lòng. Đó thực sự là một quan điểm sai lầm, tại sao bạn có thể nói lời yêu quý một ai đó như bạn bè hoặc một em bé dễ thương nào đó bạn gặp ngoài đường mà bạn lại không thể nói lời cảm ơn hoặc lời yêu thương với mẹ chồng nếu bà thực sự tốt với bạn?

Mẹ chồng hiểu và yêu thương nàng dâu trên đời này không phải quá nhiều, thế nên nếu bạn đang được quan tâm và yêu thương như vậy hãy biết nói lời cảm ơn và yêu thương bà vì bà đã biết đặt mình vào vị trí của người khác để nhìn nhận thay vì dùng tình yêu của một bà mẹ với con trai mình ra xét đoán nàng dâu…

Xem thêm
gia dinh, tâm sựtinh yeu gioi tinh